歌晏恭敬平寇伟绩

宋代 包恢
策勋赏赐转更强,壮士不知是女郎。 尝闻此语人罕见,妇女谁及如张良。 有尝因郡谋乱逆,自将千人乘无防。 此其代夫有反掌,所尤难者有妇孀。 或倾家产率部曲,或善骑射多杀伤。 有如二孀乃能尔,胜几丈夫阵堂常。 谁知庆历丞相后,有女晏氏生闺房。 女妇曾氏作内则,中守大节严於霜。 平时如坤自柔静,一旦遇变何方刚。 绍定己丑洒寇起,所至残灭势孔张。 愚者束手只待殒,懦者魄丧仆且僵。 男子纷纷类若是,何望孀有铁石肠。 晏氏独如负将略,通身是胆智满囊。 慨然以义誓境内,黄牛山上寨可场。 其上可屯数万众,列为五寨如五乡。 一时郡县几千里,已多成墟渺为荒。 屹然此寨乃独立,虽极险阻如康庄。 龙须山头有草木,划可药箭木右钥。 亟令先贼尽采取,兵器犀利锋莫当。 且自捐廪凡数十,半年可足山上粮。 以是贼虽千万众,不能敌我计策长。 殆似天地自充险,非城非池如金汤。 殆是女中千人杰,非山非寨人煌煌。 此功虽大岂望报,恭人之封未足偿。 但把涕唾视官爵,节义不配为义方。 雇此识度更超越,视古烈妇有烈光。 子善继志永不忘,恭人虽死为不亡。
xūn shǎng zhuǎn gèng qiáng   zhuàng shì zhī shì láng  
cháng wén rén hǎn jiàn   shuí zhāng liáng  
yǒu cháng yīn jùn móu luàn   jiāng qiān rén chéng fáng  
dài yǒu fǎn zhǎng   suǒ yóu nán zhě yǒu shuāng  
huò qīng jiā chǎn   huò shàn shè duō shā shāng  
yǒu èr shuāng nǎi néng ěr   shèng zhàng zhèn táng cháng  
shéi zhī qìng chéng xiàng hòu   yǒu yàn shì shēng guī fáng  
céng shì zuò nèi   zhōng shǒu jié yán shuāng  
píng shí kūn róu jìng   dàn biàn fāng gāng  
shào dìng chǒu kòu   suǒ zhì cán miè shì kǒng zhāng  
zhě shù shǒu zhǐ dài yǔn   nuò zhě sàng qiě jiāng  
nán fēn fēn lèi ruò shì   wàng shuāng yǒu tiě shí cháng  
yàn shì jiàng lüè   tōng shēn shì dǎn zhì mǎn náng  
kǎi rán shì jìng nèi   huáng niú shān shàng zhài chǎng  
shàng tún shù wàn zhòng   liè wéi zhài xiāng  
shí jùn xiàn qiān   duō chéng miǎo wèi huāng  
rán zhài nǎi   suī xiǎn kāng zhuāng  
lóng shān tóu yǒu cǎo   huà yào jiàn yòu yào  
lìng xiān zéi jǐn cǎi   bīng fēng dāng  
qiě juān lǐn fán shù shí   bàn nián shān shàng liáng  
shì zéi suī qiān wàn zhòng   néng zhǎng  
dài shì tiān chōng xiǎn   fēi chéng fēi chí jīn tāng  
dài shì zhōng qiān rén jié   fēi shān fēi zhài rén huáng huáng  
gōng suī wàng bào   gōng rén zhī fēng wèi cháng  
dàn tuò shì guān jué   jié pèi wèi fāng  
shí gèng chāo yuè   shì liè yǒu liè guāng  
zi shàn zhì yǒng wàng   gōng rén suī wèi wáng