哥舒大夫颂德

唐代 储光羲
天纪启真命,君生臣亦生。乃知赤帝子,复有苍龙精。 神武建皇极,文昌开将星。超超渭滨器,落落山西名。 画阃入受脤,凿门出扞城。戎人昧正朔,我有轩辕兵。 陇路起丰镐,关云随旆旌。河湟训兵甲,义勇方横行。 韩魏多锐士,蹶张在幕庭。大非四决轧,石堡高峥嵘。 攻伐若振槁,孰云非神明。嘉谋即天意,骤胜由师贞。 枯草被西陆,烈风昏太清。戢戈旄头落,牧马昆仑平。 宾从俨冠盖,封山纪天声。来朝芙蓉阙,鸣玉飘华缨。 直道济时宪,天邦遂轻刑。抗书报知己,松柏亦以荣。 嘉命列上第,德辉照天京。在车持简墨,粲粲皆词英。 顾我抢榆者,莫能翔青冥。游燕非骐骥,踯躅思长鸣。
tiān zhēn mìng   jūn shēng chén shēng nǎi zhī chì   yǒu cāng lóng jīng
shén jiàn huáng   wén chāng kāi jiāng xīng chāo chāo wèi bīn   luò luò shān 西 míng
huà kǔn shòu shèn   záo mén chū gǎn chéng róng rén mèi zhēng shuò   yǒu xuān yuán bīng
lǒng fēng hào   guān yún suí pèi jīng huáng xùn bīng jiǎ   yǒng fāng héng xíng
hán wèi duō ruì shì   juě zhāng zài tíng fēi jué   shí bǎo gāo zhēng róng
gōng ruò zhèn gǎo   shú yún fēi shén míng jiā móu tiān   zhòu shèng yóu shī zhēn
cǎo bèi 西   liè fēng hūn tài qīng máo tóu luò   kūn lún píng
bīn cóng yǎn guān gài   fēng shān tiān shēng lái zhāo róng quē   míng piāo huá yīng
zhí dào shí xiàn   tiān bāng suì qīng xíng kàng shū bào zhī   sōng bǎi róng
jiā mìng liè shàng   huī zhào tiān jīng zài chē chí jiǎn   càn càn jiē yīng
qiǎng zhě   néng xiáng qīng míng yóu yàn fēi   zhí zhú cháng míng