葛氏鼎

宋代 欧阳修
大河昔决东南流,萧条东郡今遗湫。我从故老问其由,云古五鼎藏高丘。 地灵川秀草木稠,郁郁佳气蒸常浮。惟物伏见数有周,秘藏奇怪神所搜。 天昏地惨鬼哭幽,至宝欲出风云愁。荡摇山川失维陬,九龙大战驱蛟虬。 割然岸烈轰云骉,滑人夜惊鸟嘲啁。妇走抱儿扶白头,苍生仰叫黄屋忧。 聚徒百万如蚍蜉,千金一扫随浮沤。天旋海沸动九州,此鼎始出人间留。 滑人得之不敢收,奇模古质非今侔。器大难用识者不,以示世俗遭揶揄。 明堂会朝飨诸侯,饔官有品供王羞。调以五味烹全牛,时有用舍吾无求。 二三子学雕琳球,见之始惊中叹愀。披荒斲古争穷蒐,苦语难出声咿嚘。 马图出河龟负畴,自古怪说何悠悠。嗟吾老矣不能休,勉彊作诗惭效尤。
jué dōng nán liú   xiāo tiáo dōng jùn jīn jiǎo cóng lǎo wèn yóu yún   dǐng cáng gāo qiū    
líng chuān xiù cǎo chóu   jiā zhēng cháng wéi jiàn shù yǒu zhōu   cáng guài shén suǒ sōu    
tiān hūn cǎn guǐ yōu   zhì bǎo chū fēng yún chóu dàng yáo shān chuān shī wéi zōu jiǔ   lóng zhàn jiāo qiú    
rán àn liè hōng yún biāo   huá rén jīng niǎo cháo zhāo zǒu bào ér bái tóu cāng   shēng yǎng jiào huáng yōu    
bǎi wàn   qiān jīn sǎo suí ōu tiān xuán hǎi fèi dòng jiǔ zhōu   dǐng shǐ chū rén jiān liú    
huá rén zhī gǎn shōu   zhì fēi jīn móu nàn yòng shí zhě   shì shì zāo    
míng táng huì cháo xiǎng zhū hóu   yōng guān yǒu pǐn gòng wáng xiū diào wèi pēng quán niú shí   yǒu yòng shè qiú    
èr sān xué diāo lín qiú   jiàn zhī shǐ jīng zhōng tàn qiǎo huāng zhuó zhēng qióng sōu   nán chū shēng yōu    
chū guī chóu   guài shuō yōu yōu jiē lǎo néng xiū miǎn   jiàng zuò shī cán xiào yóu