葛衫

清代 敦敏
逃暑关门懒是真,偏宜野服称閒身。絺丝不必誇精细,浣濯终期绝垢尘。 拂袖轻随清梦杳,披襟凉入晚风频。任他裾拽朱门客,触热争趋罗绮春。
táo shǔ guān mén lǎn shì zhēn   piān chēng xián shēn chī kuā jīng huàn   zhuó zhōng jué gòu chén    
xiù qīng suí qīng mèng yǎo   jīn liáng wǎn fēng pín rèn zhuāi zhū mén chù   zhēng luó chūn