个人三十韵

唐代 吴融
袅袅复盈盈,何年坠玉京。见人还道姓,羞客不称名。 故事谙金谷,新居近石城。脸横秋水溢,眉拂远山晴。 粉薄涂云母,簪寒篸水晶。催来两桨送,怕起五丝萦。 髻学盘桓绾,床依宛转成。博山凝雾重,油壁隐车轻。 额点梅花样,心通棘刺情。搔头邀顾遇,约指到平生。 鱼网徐徐襞,螺卮浅浅倾。芙蓉褥已展,豆蔻水休更。 赵女怜胶腻,丁娘爱烛明。炷香龙荐脑,辟魇虎输精。 管咽参差韵,弦嘈倰僜声。花残春寂寂,月落漏丁丁。 柳絮联章敏,椒花属思清。剪罗成彩字,销蜡脱珠缨。 邂逅当投珮,艰难莫拊楹。熨来身热定,舐得面痕平。 匣镜金螭怒,帘旌绣兽狞。颈长堪鹤并,腰细任蜂争。 滴泪泉饶竭,论心石未贞。必双成凤去,岂独化蝉鸣。 书远肠空断,楼高胆易惊。数钱红带结,斗草蒨裙盛。 袂柳阑干小,侵波略彴横。夜愁遥寄雁,晓梦半和莺。 翼只思鹣比,根长羡藕并。可怜衣带缓,休赋重行行。
niǎo niǎo yíng yíng   nián zhuì jīng jiàn rén hái dào xìng   xiū chēng míng
shì ān jīn   xīn jìn shí chéng liǎn héng qiū shuǐ   méi yuǎn shān qíng
fěn báo yún   zān hán cǎn shuǐ jīng cuī lái liǎng jiǎng sòng   yíng
xué pán huán wǎn   chuáng wǎn zhuǎn chéng shān níng zhòng   yóu yǐn chē qīng
é diǎn méi huā yàng   xīn tōng qíng sāo tóu yāo   yuē zhǐ dào píng shēng
wǎng   luó zhī jiān jiān qīng róng zhǎn   dòu kòu shuǐ xiū gèng
zhào lián jiāo   dīng niáng ài zhú míng zhù xiāng lóng jiàn nǎo   yǎn shū jīng
guǎn yàn cēn yùn   xián cáo lèng dēng shēng huā cán chūn   yuè luò lòu dīng dīng
liǔ lián zhāng mǐn   jiāo huā shǔ qīng jiǎn luó chéng cǎi   xiāo tuō zhū yīng
xiè hòu dāng tóu pèi   jiān nán yíng yùn lái shēn dìng   shì miàn hén píng
xiá jìng jīn chī   lián jīng xiù shòu níng jǐng zhǎng kān bìng   yāo rèn fēng zhēng
lèi quán ráo jié   lùn xīn shí wèi zhēn shuāng chéng fèng   huà chán míng
shū yuǎn cháng kōng duàn   lóu gāo dǎn jīng shù qián hóng dài jié   dòu cǎo qiàn qún shèng
mèi liǔ lán gān xiǎo   qīn lüè zhuó héng chóu yáo yàn   xiǎo mèng bàn yīng
zhǐ jiān   gēn zhǎng xiàn ǒu bìng lián dài huǎn   xiū chóng xíng xíng