个侬

宋代 廖莹中
恨个侬无赖,卖娇眼、春心偷掷。苍苔花落,先印下一双春迹。花不知名,乔才闻气,似月下箜篌,蒋山倾国。半解罗襟,蕙薰微度,镇宿粉、栖香双蝶。语态眠情,感多情、轻怜细阅。体问望宋墙高,窥韩路隔。 寻寻觅觅。又暮雨凝碧。花径横烟,红扉映月,尽一刻、千金堪值。卸袜熏笼,藏灯衣桁,任裹臂金斜,搔头玉滑。更恨檀郎,恶怜深惜。尽颤袅、周旋倾侧。软玉香钩,怪无端、凤珠微脱。多少怕晓听钟,琼钗暗擘。
hèn nóng lài   mài jiāo yǎn chūn xīn tōu zhì cāng tái huā luò   xiān yìn xià shuāng chūn huā zhī míng   qiáo cái wén   shì yuè xià kōng hóu   jiǎng shān qīng guó bàn jiě luó jīn   huì xūn wēi   zhèn 宿 fěn xiāng shuāng dié tài mián qíng   gǎn duō qíng qīng lián yuè wèn wàng sòng qiáng gāo   kuī hán
xún xún yòu níng huā jìng héng yān   hóng fēi yìng yuè   jǐn qiān jīn kān zhí xiè xūn lóng   cáng dēng héng   rèn guǒ jīn xié   sāo tóu huá gèng hèn tán láng   è lián shēn jǐn chàn niǎo zhōu xuán qīng ruǎn xiāng gōu   guài duān fèng zhū wēi tuō duō shǎo xiǎo tīng zhōng   qióng chāi àn bāi