庚子秋日书感
槐花如雨落秋金,睡起凭阑思不禁。满地绿阴容我懒,一篇长句向谁吟。
马因捷步翻成蹶,水到无声始是深。世事相逢已如此,此生何必漫劳心。
huái
槐
huā
花
rú
如
yǔ
雨
luò
落
qiū
秋
jīn
金
,
shuì
睡
qǐ
起
píng
凭
lán
阑
sī
思
bù
不
jīn
禁
。
。
mǎn
满
dì
地
lǜ
绿
yīn
阴
róng
容
wǒ
我
lǎn
懒
,
yī
一
piān
篇
cháng
长
jù
句
xiàng
向
shuí
谁
yín
吟
。
。
mǎ
马
yīn
因
jié
捷
bù
步
fān
翻
chéng
成
jué
蹶
,
shuǐ
水
dào
到
wú
无
shēng
声
shǐ
始
shì
是
shēn
深
。
。
shì
世
shì
事
xiāng
相
féng
逢
yǐ
已
rú
如
cǐ
此
,
cǐ
此
shēng
生
hé
何
bì
必
màn
漫
láo
劳
xīn
心
。
。