庚寅仲春赴万载谒谢康乐墓即用其斋中读书诗韵
平生耽林泉,死亦专一壑。古木何森森,千载伴索寞。
吟魂窈然青,化为云端雀。昏晓啼未已,银浦星作作。
侧身晋宋间,放言杂笑谑。持操徵无闷,振衣啸亭阁。
除却陶元亮,谁可侪康乐。土花凝幽馨,精灵庶有托。
píng
平
shēng
生
dān
耽
lín
林
quán
泉
,
sǐ
死
yì
亦
zhuān
专
yī
一
hè
壑
gǔ
。
mù
古
hé
木
sēn
何
sēn
森
qiān
森
,
zǎi
千
bàn
载
suǒ
伴
mò
索
寞
。
yín
吟
hún
魂
yǎo
窈
rán
然
qīng
青
,
huà
化
wèi
为
yún
云
duān
端
què
雀
hūn
。
xiǎo
昏
tí
晓
wèi
啼
yǐ
未
yín
已
,
pǔ
银
xīng
浦
zuò
星
zuò
作
作
。
cè
侧
shēn
身
jìn
晋
sòng
宋
jiān
间
,
fàng
放
yán
言
zá
杂
xiào
笑
xuè
谑
chí
。
cāo
持
zhēng
操
wú
徵
mèn
无
zhèn
闷
,
yī
振
xiào
衣
tíng
啸
gé
亭
阁
。
chú
除
què
却
táo
陶
yuán
元
liàng
亮
,
shuí
谁
kě
可
chái
侪
kāng
康
lè
乐
tǔ
。
huā
土
níng
花
yōu
凝
xīn
幽
jīng
馨
,
líng
精
shù
灵
yǒu
庶
tuō
有
托
。