赓吴竹修雪诗二首

宋代 陈著
天将洁白洗纷华,谁识人閒有叹嗟。 驴子已无诗客路,羔儿偏属武流家。 惊心玉树伤遗曲,回首琼林忆赐花。 毕竟纷纷总是幻,抱琴无语剡溪涯。
tiān jiàng jié bái fēn huá   shuí shí rén xián yǒu tàn jiē  
zi shī   gāo ér piān shǔ liú jiā  
jīng xīn shù shāng   huí shǒu qióng lín huā  
jìng fēn fēn zǒng shì huàn   bào qín shàn