更题

唐代 杜甫
只应踏初雪,骑马发荆州。直怕巫山雨,真伤白帝秋。 群公苍玉佩,天子翠云裘。同舍晨趋侍,胡为淹此留。
zhǐ yīng chū xuě   jīng zhōu zhí shān   zhēn shāng bái qiū
qún gōng cāng pèi   tiān cuì yún qiú tóng shè chén shì   wéi yān liú