庚申闰月从师还自颖上,对新月独酌十三首

宋代 蔡松年
我本山泽人,孤烟一轻蓑。 功名无骨相,雕琢伤天和。 未能遽免俗,尚尔同其波。 梧桐唤归梦,无奈秋声何。
běn shān rén   yān qīng suō  
gōng míng xiāng   diāo zhuó shāng tiān  
wèi néng miǎn   shàng ěr tóng  
tóng huàn guī mèng   nài qiū shēng