赓僧韵

明代 朱元璋
天台五百尊,方寸皆明月。 月影弥千江,何曾有暂歇。 为斯妙用通,今古长不灭。 昔当悬挂时,诚非凡可越。 住世及应真,几度阿僧劫。 假锡作梯航,泛海涛如雪。 一旦杳无踪,暂与沙门别。 倏忽群禅中,孰能为机泄。 禅心旷无迹,如海亦何竭。 僧本具他心,宗门常合辙。
tiān tāi bǎi zūn   fāng cùn jiē míng yuè
yuè yǐng qiān jiāng   zēng yǒu zàn xiē
wèi miào yòng tōng   jīn zhǎng miè
dāng xuán guà shí   chéng fēi fán yuè
zhù shì yìng zhēn   ā sēng jié
jiǎ zuò háng   fàn hǎi tāo xuě
dàn yǎo zōng   zàn shā mén bié
shū qún chán zhōng   shú néng wéi xiè
chán xīn kuàng   hǎi jié
sēng běn xīn   zōng mén cháng zhé