赓玘太朴韵

明代 朱元璋
花逢雨夜晓看妍,实蕊凋时阶不喧。试问老禅幽得处,谓言物外有青天。
huā féng xiǎo kàn yán   shí ruǐ diāo shí jiē xuān shì wèn lǎo chán yōu chù wèi   yán wài yǒu qīng tiān