赓南塘桂吟

宋代 卫宗武
卉木摇落如齿牙,红紫净尽无浮花。 秋芳俄从天上至,人世有香谁敢夸。 累累金粟叠为蕊,风韵别自成一家。 葱葱绿玉不乞讨色,岁寒气节何以加。 滋荣岂但压众植,纤巧直可凌春华。 一枝才折闻四表,芬敷发达其无涯。 看花花好时亦好,到眼不觉忘声嗟。 君家乔木知几载,世世封植今弥嘉。 来章璀璨耀珠璧,行墨遒劲飞龙蛇。 我营小圃富灵种,丹犀列树尤豪奢。 虚堂中夜忽生白,扶疏清影来窗纱。 世间万事等尘土,何苦闭缩如藏蜗。 只今有酒烂醉广寒下,但恨无鼓可作渔阳挝。
huì yáo luò chǐ 齿   hóng jìng jìn huā  
qiū fāng é cóng tiān shàng zhì   rén shì yǒu xiāng shuí gǎn kuā  
lěi lěi jīn dié wèi ruǐ   fēng yùn bié chéng jiā  
cōng cōng 绿 tǎo   suì hán jié jiā  
róng dàn zhòng zhí   xiān qiǎo zhí líng chūn huā  
zhī cái zhé wén biǎo   fēn  
kàn huā huā hǎo shí hǎo   dào yǎn jué wàng shēng jiē  
jūn jiā qiáo zhī zài   shì shì fēng zhí jīn jiā  
lái zhāng cuǐ càn yào 耀 zhū   xíng qiú jìng fēi lóng shé  
yíng xiǎo líng zhǒng   dān liè shù yóu háo shē  
táng zhōng shēng bái   shū qīng yǐng lái chuāng shā  
shì jiān wàn shì děng chén   suō cáng  
zhī jīn yǒu jiǔ làn zuì guǎng 广 hán xià   dàn hèn zuò yáng