耿曼老将命乡邦见过匆遽言别复作诗送之

宋代 吴芾
我方退老湖山上,混迹渔樵甘放浪。 亲旧凋零会面稀,与君亦复成疏旷。 何期拥节到乡邦,得得驱车肯迂访。 开门倒屣笑相迎,尽室欢忻无此况。 湖光山色似争辉,两眼韶华更骀荡。 伸眉抵掌话中肠,正好花前倒春酿。 胡为欲去挽不留,忍把阳关容易唱。 嗟乎来日苦无多,况是频年婴拙恙。 兴来亦欲强登临,龙钟未免扶藜杖。 目前衰飒已如斯,宁保明年见花放。 而今花下幸逢君,岂容不尽长鲸量。 如君志尚迥不九,治行既高心且壮。 方当圣主急搜扬,为斲岂应遗巧匠。 会看唾手取功名,尽展才猷结旒纩。 出处从今不复齐,尊酒何由更相向。 临期一醉尚何辞,后夜月明空怅望。
fāng tuì 退 lǎo shān shàng   hùn qiáo gān fàng làng
qīn jiù diāo líng huì miàn   jūn chéng shū kuàng
yōng jié dào xiāng bāng   de de chē kěn fǎng 访
kāi mén dǎo xiào xiāng yíng   jìn shì huān xīn kuàng
guāng shān shì zhēng huī   liǎng yǎn sháo huá gèng dài dàng
shēn méi zhǐ zhǎng huà zhōng cháng   zhèng hǎo huā qián dào chūn niàng
wéi wǎn liú   rěn yáng guān róng chàng
jiē lái duō   kuàng shì pín nián yīng zhuō yàng
xīng lái qiáng dēng lín   lóng zhōng wèi miǎn zhàng
qián shuāi   níng bǎo míng nián jiàn huā fàng
ér jīn huā xià xìng féng jūn   róng jìn cháng jīng liàng
jūn zhì shàng jiǒng jiǔ   zhì xíng gāo xīn qiě zhuàng
fāng dāng shèng zhǔ sōu yáng   wèi zhuó yīng qiǎo jiàng
huì kàn tuò shǒu gōng míng   jìn zhǎn cái yóu jié liú kuàng
chū chù cóng jīn   zūn jiǔ yóu gēng xiāng xiàng
lín zuì shàng   hòu yuè míng kōng chàng wàng