更漏子·柳初眠

宋代 吴潜
柳初眠,花正好。又被雨催风恼。红满地,绿垂堤。杜鹃和恨啼。对残春,消永昼。乍暖乍寒时候。人独自,倚危楼。夕阳多少愁。
liǔ chū mián   huā zhèng hǎo yòu bèi cuī fēng nǎo hóng mǎn   绿 chuí juān hèn duì cán chūn   xiāo yǒng zhòu zhà nuǎn zhà hán shí hou rén   wēi lóu yáng duō shǎo chóu