更漏子·庵摩勒

宋代 黄庭坚
庵摩勒,西土果。霜后明珠颗颗。凭玉兔,捣香尘。称为席上珍。 号余甘,争奈苦。临上马时分付。管回味,却思量。忠言君试尝。
ān   西 guǒ shuāng hòu míng zhū píng   dǎo xiāng chén chēng wéi shàng zhēn
hào gān   zhēng nài lín shàng shí fēn guǎn huí wèi   què liáng zhōng yán jūn shì cháng