更漏子

宋代 晏殊
寒鸿高,仙露满。秋入银河清浅。逢好客,且开眉。盛年能几时。 宝筝调,罗袖软。拍碎画堂檀板。须尽醉,莫推辞。人生多别离。
hán hóng 鸿 gāo   xiān mǎn qiū yín qīng qiǎn féng hào   qiě kāi méi shèng nián néng shí
bǎo zhēng diào   luó xiù ruǎn pāi suì huà táng tán bǎn jìn zuì   tuī rén shēng duō bié