更漏子

宋代 王大简
梦期疏,书约误。肠断夜窗风雨。灯晕冷,漏声遥。酒消愁未消。 想天涯,芳草碧。人与芳春俱客。凭杜宇,向江城。好啼三两声。
mèng shū   shū yuē cháng duàn chuāng fēng dēng yùn lěng   lòu shēng yáo jiǔ xiāo chóu wèi xiāo
xiǎng tiān   fāng cǎo rén fāng chūn píng   xiàng jiāng chéng hǎo sān liǎng shēng