更漏子

唐代 欧阳炯
玉阑干,金甃井,月照碧梧桐影。独自个,立多时, 露华浓湿衣¤ 一向,凝情望,待得不成模样。虽叵耐,又寻思, 争生嗔得伊。 三十六宫秋夜永,露华点滴高梧。丁丁玉漏咽铜壶, 明月上金铺¤ 红线毯,博山炉,香风暗触流苏。羊车一去长青芜, 镜尘鸾彩孤。
lán gān   jīn zhòu jǐng   yuè zhào tóng yǐng   duō shí  
huá nóng shī 湿   ¤
xiàng   níng qíng wàng   dài de chéng yàng suī nài   yòu xín  
zhēng shēng chēn
sān shí liù gōng qiū yǒng   huá diǎn gāo dīng dīng lòu yàn tóng  
míng yuè shàng jīn   ¤
hóng xiàn 线 tǎn   shān   xiāng fēng àn chù liú yáng chē cháng qīng  
jìng chén luán cǎi