更漏子

宋代 杜安世
庭远途程,算万山千水,路入神京。暖日春郊,绿柳红杏,香迳舞燕流莺。客馆悄悄闲庭,堪惹旧恨深。有多少駈駈,蓦岭涉水,枉费身心。 思想厚利高名。谩惹得忧烦,枉度浮生。幸有青松,白云深洞,清闲且乐升平。长是宦游羁思,别离泪满襟。望江乡踪迹,旧游题书,尚自分明。
tíng yuǎn chéng   suàn wàn shān qiān shuǐ   shén jīng nuǎn chūn jiāo   绿 liǔ hóng xìng   xiāng jìng yàn liú yīng guǎn qiāo qiāo xián tíng   kān jiù hèn shēn yǒu duō shǎo   lǐng shè shuǐ   wǎng fèi shēn xīn
xiǎng hòu gāo míng mán yōu fán   wǎng shēng xìng yǒu qīng sōng   bái yún shēn dòng   qīng xián qiě shēng píng cháng shì huàn yóu   bié lèi mǎn jīn wàng jiāng xiāng zōng   jiù yóu shū   shàng fēn míng