赓刘自昭出郊佳什

宋代 吴潜
倦听衙官报两衙,出门山水即吾家。 浅深碧绿湖田稻,浓淡红黄野岸花。 草草人生知有限,悠悠客恨自无涯。 凉颸特为驱袢暑,白鸟青天万里赊。
juàn tīng guān bào liǎng   chū mén shān shuǐ jiā  
qiǎn shēn 绿 tián dào   nóng dàn hóng huáng àn huā  
cǎo cǎo rén shēng zhī yǒu xiàn   yōu yōu hèn  
liáng wèi pàn shǔ   bái niǎo qīng tiān wàn shē