耕乐亭二首 其一

明代 李昌祺
孤亭临夐野,空阔四无邻。车马来游少,农夫就饷频。 晴檐鸠唤雨,社瓮鸟啼春。窃禄真何补,投簪愧野人。
tíng lín xiòng   kōng kuò lín chē lái yóu shǎo nóng   jiù xiǎng pín    
qíng yán jiū huàn   shè wèng niǎo chūn qiè zhēn tóu   zān kuì rén