羹莼

宋代 方岳
烟雨中间几白鸥,藕花菱叶小亭幽。 紫莼共煮香涎滑,吐出新诗字字秋。
yān zhōng jiān bái ōu   ǒu huā líng xiǎo tíng yōu  
chún gòng zhǔ xiāng xián huá   chū xīn shī qiū