庚辰雪日故宅遭丙悉化灰烬每每梦及黯然伤神

清代 陈忠平
北风逾紧火逾狂,雪压愁云一色茫。顿足欲呼天作孽,低眉自叹道无常。 料知残壁逐年废,应是乱蒿如我长。梦里依稀情怯怯,怕思乡却总思乡。
běi fēng jǐn huǒ kuáng   xuě chóu yún máng dùn tiān zuò niè   méi tàn dào cháng
liào zhī cán zhú nián fèi   yìng shì luàn hāo zhǎng mèng qíng qiè qiè   xiāng què zǒng xiāng