阁后丛筱中自生梧桐手封殖之因作口号呈范七王八二阁老

宋代 刘敞
常咏椅桐待高凤,忽经阿阁见孙枝。朝恩未放江湖去,更看亭亭百尺时。
cháng yǒng tóng dài gāo fèng   jīng ā jiàn sūn zhī cháo ēn wèi fàng jiāng   gèng kàn tíng tíng bǎi chǐ shí