高竹八首 其四

宋代 邵雍
高竹碧相倚,自能发馀清。时时微风来,万叶同一声。 道污得夷理,物虚含远情。阶前闲步人,意思何清平。
gāo zhú xiāng   néng qīng shí shí wēi fēng lái wàn   tóng shēng    
dào   hán yuǎn qíng jiē qián xián rén   qīng píng