高远亭和林黄中韵

宋代 张孝祥
檐桷飞翔入太空,下窥庐岳最高峰。亭如岘首应遗爱,诗比西湖欲亢宗。 天上唤君从此近,酒边著我几时重。凭阑欲去仍回首,谁与佳名自点胸。
yán jué fēi xiáng tài kōng   xià kuī yuè zuì gāo fēng tíng xiàn shǒu yīng ài shī   西 kàng zōng    
tiān shàng huàn jūn cóng jìn   jiǔ biān zhù shí zhòng píng lán réng huí shǒu shuí   jiā míng diǎn xiōng