高邮陈直躬处士画雁二首

宋代 苏轼
野雁见人时,未起意先改。 君従何处看,得此无人态。 无乃槁木形,人禽两自在。 北风振枯苇,微雪落璀璀。 惨淡云水昏,晶荧沙砾碎。 弋人怅何慕,一举渺江海。 众禽事纷争,野雁独闲洁。 徐行意自得,俯仰苦有节。 我衰寄江湖,老伴杂鹅鸭。 作书问陈子,晓景画苕霅。 依依聚圆沙,稍稍动斜月。 先鸣独鼓翅,吹乱芦花雪。
yàn jiàn rén shí   wèi xiān gǎi  
jūn cóng chǔ kàn   rén tài  
nǎi gǎo xíng   rén qín liǎng zai  
běi fēng zhèn wěi   wēi xuě luò cuǐ cuǐ  
cǎn dàn yún shuǐ hūn   jīng yíng shā suì  
rén chàng   miǎo jiāng hǎi  
zhòng qín shì fēn zhēng   yàn xián jié  
xíng   yǎng yǒu jié  
shuāi jiāng   lǎo bàn é  
zuò shū wèn chén zi   xiǎo jǐng huà tiáo zhá  
yuán shā   shāo shāo dòng xié yuè  
xiān míng chì   chuī luàn huā xuě