高吟

宋代 陆游
食少支撑惟恃粥,力衰举动辄须人。 谁知造物犹遗漏,拥鼻高吟又一春!
shí shǎo zhī chēng wéi shì zhōu   shuāi dòng zhé rén
shéi zhī zào yóu lòu   yōng gāo yín yòu chūn