高彦恢适安堂

宋代 陈亮
即地可栖遁,何必远结庐。作堂依故宅,聊以适起居。 青青映户庭,嘉木罗且敷。图史积左右,日与文士俱。 有时风日佳,行吟步前除。萧散咏乐情,畅然形神舒。 用世岂无心,出门畏嵚岖。优游保贞素,庶得遗毁誉。
dùn   yuǎn jié zuò táng zhái   liáo shì
qīng qīng yìng tíng   jiā luó qiě shǐ zuǒ yòu   wén shì
yǒu shí fēng jiā   xíng yín qián chú xiāo sàn yǒng qíng   chàng rán xíng shén shū
yòng shì xīn   chū mén wèi qīn yōu yóu bǎo zhēn   shù huǐ