高阳台(纸被)

宋代 王沂孙
霜楮刳皮,冰花擘茧,满腔絮湿湘帘。抱瓮工夫,何须待吐吴蚕。水香玉色难裁翦,更绣针、茸线休拈。伴梅花,暗卷春风,斗帐孤眠。 篝熏鹊锦熊毡。任粉融脂涴,犹怯痴寒。我睡方浓,笑他欠此清缘。揉来细软烘烘暖,尽何妨、挟纩装绵。酒魂醒,半榻梨云,起坐诗禅。
shuāng chǔ   bīng huā jiǎn   mǎn qiāng shī 湿 xiāng lián bào wèng gōng   dài cán shuǐ xiāng nán cái jiǎn   gèng xiù zhēn róng xiàn 线 xiū niān bàn méi huā   àn juǎn chūn fēng   dǒu zhàng mián
gōu xūn què jǐn xióng zhān rèn fěn róng zhī   yóu qiè chī hán shuì fāng nóng   xiào qiàn qīng yuán róu lái ruǎn hōng hōng nuǎn   jǐn fáng jiā kuàng zhuāng mián jiǔ hún xǐng   bàn yún   zuò shī chán