高阳台·雨枕莺啼

宋代 刘辰翁
雨枕莺啼,露班烛散,御街人卖花窠。过眼无情,而今魂梦年多。百钱曳杖桥边去,问几时、重到明河。便人问,无了东风,此恨难磨。落红点点入颓波。任归春到海,海又成涡。江上儿童,抱茅笑我重过。蓬莱不涨枯鱼泪,但荒村、败壁悬梭。对残阳,往往无成,似我蹉跎。
zhěn yīng   bān zhú sàn   jiē rén mài huā guò yǎn qíng   ér jīn hún mèng nián duō bǎi qián zhàng qiáo biān   wèn shí zhòng dào míng biàn 便 rén wèn   le dōng fēng   hèn nán luò hóng diǎn diǎn tuí rèn guī chūn dào hǎi   hǎi yòu chéng jiāng shàng ér tóng   bào máo xiào zhòng guò péng lái zhǎng lèi   dàn huāng cūn bài xuán suō duì cán yáng   wǎng wǎng chéng   shì cuō tuó