高阳台 夕阳

清代 关锳
断雁飘愁,盘鸦聚暝,一鞭残梦归鞍。酒醒邮程,岭云垄树漫漫。 渡江几点归帆影,近荒林、一带枫斑。最难堪,第一峰前,立马斜看。 而今休说乡关路,剩濛濛野水,瘦柳渔湾。短帽西风,古今无此荒寒。 芦笳声里旌旗起,问当年、谁姓江山。有悠悠、几处牛羊,短笛吹还。
duàn yàn piāo chóu   pán míng   biān cán mèng guī ān jiǔ xǐng yóu chéng lǐng   yún lǒng shù màn màn    
jiāng diǎn guī fān yǐng   jìn huāng lín dài fēng bān zuì nán kān   fēng qián   xié kàn      
ér jīn xiū shuō xiāng guān   shèng méng méng shuǐ   shòu liǔ wān duǎn mào fēng 西   jīn huāng hán    
jiā shēng jīng   wèn dāng nián shuí xìng jiāng shān yǒu yōu yōu chù niú yáng duǎn chuī   hái