高阳台 谢方兄寄茶

宋代 江南雨
翠叶分香,轻烟续梦,一杯消尽残寒。偏惹新愁,悄来枕畔灯前。 空庭已惯无心扫,更无心、吟赏湖山。记当时,柳下笙歌,醉里兰船。 双鱼竟日延芳信,又枝头絮舞,叶底莺闲。试卜佳期,拈花拣字都难。 东风漫染天涯草,替相思、绿到鸥边。最伤怀,独对清瓯,月上危栏。
cuì fēn xiāng   qīng yān mèng   bēi xiāo jìn cán hán piān xīn chóu   qiāo lái zhěn pàn dēng qián
kōng tíng guàn xīn sǎo   gèng xīn yín shǎng shān dāng shí   liǔ xià shēng   zuì lán chuán
shuāng jìng yán fāng xìn   yòu zhī tóu   yīng xián shì bo jiā   niān huā jiǎn dōu nán
dōng fēng màn rǎn tiān cǎo   xiāng 绿 dào ōu biān zuì shāng huái 怀   duì qīng ōu   yuè shàng wēi lán