高阳台 仙露庵,宋宫人饯汪水云处

清代 周之琦
白雁声残,青蛾泪尽,燕台别路重分。供奉琴歌,不堪弹入离尊。 兴亡梦短黄冠老,掩金觞、翠袖含颦。叹西湖,卅六离宫,何处长门。 当年环佩空归去,任花幡恋雨,佛火愁人。剩水残山,依然铃语黄昏。 红兜那觅南朝寺,话沧桑、旧额犹存。泣铜仙,承露盘倾,一样消魂。
bái yàn shēng cán   qīng é lèi jǐn   yàn tái bié zhòng fēn gòng fèng qín   kān dàn zūn
xīng wáng mèng duǎn huáng guān lǎo   yǎn jīn shāng cuì xiù hán pín tàn 西   liù gōng   chǔ cháng mén
dāng nián huán pèi kōng guī   rèn huā fān liàn   huǒ chóu rén shèng shuǐ cán shān   rán líng huáng hūn
hóng dōu nán cháo   huà cāng sāng jiù é yóu cún tóng xiān   chéng pán qīng   yàng xiāo hún