高阳台五首 其三

清代 李慈铭
琢雪输妍,裁冰比洁,路人争说丰姿。上苑移来,玉颜独冠芳时。 东风几日无消息,惹昭阳、夕照参差。况禁他、杜宇啼残,燕子归迟。 纤桃稚杏纷相笑,奈轻英力弱,乱逐游丝。不信倾城,无言换取空枝。 还应恋续笙歌梦,便山中、落尽谁知。问能消、几度凭栏。 几度题诗。
zhuó xuě shū yán   cái bīng jié   rén zhēng shuō fēng 姿 shàng yuàn lái   yán guān fāng shí    
dōng fēng xiāo xi   zhāo yáng zhào cēn kuàng jìn cán yàn zi guī   chí        
xiān táo zhì xìng fēn xiāng xiào   nài qīng yīng ruò   luàn zhú yóu xìn qīng chéng   yán huàn kōng zhī    
hái yīng liàn shēng mèng   biàn 便 shān zhōng luò jǐn shéi zhī wèn néng xiāo píng lán        
shī