高阳台 题余氏女子绣高唐神女图为阮亭赋

清代 陈维崧
巫峡妖姬,章台才子,赋成合断人肠。绣阁停针,含情想像高唐。 渚宫旧迹今何在,不分明、水殿云房。亸蝉鬟,忆著行云,恰费商量。 蘅皋暮雨凄凉。只楚天一碧,与梦俱长。雾縠霓旌,几时重得侍君王。 小唾红绒思好事,却剪刀、声出回廊。更添些,红杜青蘋,做出潇湘。
xiá yāo   zhāng tái cái   chéng duàn rén cháng xiù tíng zhēn hán   qíng xiǎng xiàng gāo táng    
zhǔ gōng jiù jīn zài   fēn míng shuǐ diàn yún 殿 fáng duǒ chán huán zhù   xíng yún qià fèi   shāng liáng      
héng gāo liáng zhǐ chǔ tiān   mèng zhǎng jīng shí   zhòng shì jūn wáng      
xiǎo tuò hóng róng hǎo shì   què jiǎn dāo shēng chū huí láng gèng tiān xiē hóng   qīng píng zuò chū   xiāo xiāng