高阳台 题俞少轩承德色丝感梦图,少轩客京都,一夕梦其室人授以黄丝寻,有骑省之戚,因作是图

清代 黄燮清
独枕缫愁,离弦絮恨,天涯酒醒灯昏。惜别经秋,玉台明镜生尘。 红蚕吐尽黄金缕,化罗浮、蛱蝶仙裙。一丝丝,半是回文,半是啼痕。 缠绵无限相思意,认中郎隐语,倩女痴魂。九曲明珠,也应穿透情根。 锦机织冷鸳鸯字,甚银河、隔断天孙。最伤心。水样流年,月样前身。
zhěn sāo chóu   xián hèn   tiān jiǔ xǐng dēng hūn bié jīng qiū   tái míng jìng shēng chén    
hóng cán jǐn huáng jīn   huà luó jiá dié xiān qún bàn shì   huí wén bàn shì   hén      
chán mián xiàn xiāng   rèn zhōng láng yǐn   qiàn chī hún jiǔ míng zhū   yīng chuān tòu 穿 qíng gēn    
jǐn zhī lěng yuān yāng   shén yín duàn tiān sūn zuì shāng xīn shuǐ yàng liú nián yuè yàng qián   shēn