高阳台·石笋埋云

宋代 李彭老
石笋埋云,风篁啸晚,翠微高处幽居。缥简云签,人间一点尘无。绿深门户啼鹃外,看堆床、宝晋图书。仅萧闲,浴砚临池,滴露研朱。 旧时曾写桃花扇,弄霏香秀笔,春满西湖。松菊依然,柴桑自爱吾庐。冰弦玉柱风流在,更秋兰、香染衣裾。照窗明,小字珠玑,重见欧虞。
shí sǔn mái yún   fēng huáng xiào wǎn   cuì wēi gāo chù yōu piāo jiǎn yún qiān   rén jiān diǎn chén 绿 shēn mén juān wài   kàn duī chuáng bǎo jìn shū jǐn xiāo xián   yàn lín chí   yán zhū
jiù shí céng xiě táo huā shàn   nòng fēi xiāng xiù   chūn mǎn 西 sōng rán   chái sāng ài bīng xián zhù fēng liú zài   gèng qiū lán xiāng rǎn zhào chuāng míng   xiǎo zhū   zhòng jiàn ōu