高阳台 邵陵途次得舍弟书,却寄并呈彭暄午

宋代 李恰
寒月凄魂,湖波荡魄,残年万里归来。三载征轮,团圞算是今才。 浮云便有看山兴,约同心,吊古荒台。渺尘埃,钴鉧潭边,一片苍苔。 萍踪已分飘零惯,只长头弱弟,愁抱难开。霜鬓无情,那堪镜里潜催。 秋风屡负连床约,促飞鸿、急响凄哀。悄裴徊,知否邮亭,一样羁怀。
hán yuè hún   dàng   cán nián wàn guī lái sān zài zhēng lún tuán   luán suàn shì jīn cái    
yún biàn 便 yǒu kàn shān xīng   yuē tóng xīn   diào huāng tái miǎo chén āi   tán biān   piàn cāng tái    
píng zōng fēn piāo líng guàn   zhǐ cháng tóu ruò   chóu bào nán kāi shuāng bìn qíng   kān jìng qián cuī    
qiū fēng lián chuáng yuē   fēi hóng 鸿 xiǎng āi qiāo péi huái zhī fǒu   yóu tíng yàng   huái     怀