高阳台 秦淮雨中登媚香楼
古柳围津,疏英倚石,萧萧暮雨阑干。一片伤心,迷蒙剩水残山。
朱楼莫恨笙歌杳,便笙歌,不是当年。黯销凝,几度西风,一舸秋烟。
繁华梦里匆匆散,认亭林岑寂,巷陌荒寒。扇底飘零,流红今到谁边。
沈沈天海无情隔,任徘徊,望断人间。莫重来,万缕清霜,吟鬓苍斑。
gǔ
古
liǔ
柳
wéi
围
jīn
津
,
shū
疏
yīng
英
yǐ
倚
shí
石
,
xiāo
萧
xiāo
萧
mù
暮
yǔ
雨
lán
阑
gān
干
。
。
yī
一
piàn
片
shāng
伤
xīn
心
,
mí
迷
méng
蒙
shèng
剩
shuǐ
水
cán
残
shān
山
。
。
zhū
朱
lóu
楼
mò
莫
hèn
恨
shēng
笙
gē
歌
yǎo
杳
,
biàn
便
shēng
笙
gē
歌
,
bú
不
shì
是
dāng
当
nián
年
。
。
àn
黯
xiāo
销
níng
凝
,
jǐ
几
dù
度
xī
西
fēng
风
,
yī
一
gě
舸
qiū
秋
yān
烟
。
。
fán
繁
huá
华
mèng
梦
lǐ
里
cōng
匆
cōng
匆
sàn
散
,
rèn
认
tíng
亭
lín
林
cén
岑
jì
寂
,
xiàng
巷
mò
陌
huāng
荒
hán
寒
。
。
shàn
扇
dǐ
底
piāo
飘
líng
零
,
liú
流
hóng
红
jīn
今
dào
到
shuí
谁
biān
边
。
。
shěn
沈
shěn
沈
tiān
天
hǎi
海
wú
无
qíng
情
gé
隔
,
rèn
任
pái
徘
huái
徊
,
wàng
望
duàn
断
rén
人
jiān
间
。
。
mò
莫
chóng
重
lái
来
,
wàn
万
lǚ
缕
qīng
清
shuāng
霜
,
yín
吟
bìn
鬓
cāng
苍
bān
斑
。
。