高阳台 清夜读断鸿零雁记,凄感无已,为填此词,恨不能寄示曼殊大师于泉壤也。

清代 严既澄
南国缄魂,东洲诀梦,断肠人太匆匆。灰尽心香,依然怨叶悽蓬。 蛾眉并世恩难绝,是枯兰不耐春风。遁寒山憔悴行吟,拼耗幽衷。 琼楼月暖知何恨,恨萦裙柳弱,不系游骢。能几低徊,朱颜又褪春红。 冥冥岁月驱人逝,怅仙山茫邈难通。剩沈沈怨雾愁云,长伴孤鸿。
nán guó jiān hún   dōng zhōu jué mèng   duàn cháng rén tài cōng cōng huī jìn xīn xiāng   rán yuàn péng    
é méi bìng shì ēn nán jué   shì lán nài chūn fēng dùn hán shān qiáo cuì xíng yín pīn   hào yōu zhōng    
qióng lóu yuè nuǎn zhī hèn   hèn yíng qún liǔ ruò   yóu cōng néng huí zhū   yán yòu tuì chūn hóng    
míng míng suì yuè rén shì   chàng xiān shān máng miǎo nán tōng shèng shěn shěn yuàn chóu yún zhǎng   bàn hóng   鸿