高阳台·门掩香残

宋代 李莱老
门掩香残,屏摇梦冷,珠钿糁缀芳尘。临水搴花,流来疑是行云。藓梢空挂凄凉月,想鹤归、犹怨黄昏。黯消凝。人老天涯,雁影沈沈。 断肠不在听横笛,在江皋解佩,翳玉飞琼。烟湿荒村,背春无限愁深。迎风点点飘寒粉,怅秋娘、燕袖啼痕。更关情。青子悬枝,绿树成阴。
mén yǎn xiāng cán   píng yáo mèng lěng   zhū diàn sǎn zhuì fāng chén lín shuǐ qiān huā   liú lái shì xíng yún xiǎn shāo kōng guà liáng yuè   xiǎng guī yóu yuàn huáng hūn àn xiāo níng rén lǎo tiān   yàn yǐng shěn shěn
duàn cháng zài tīng héng   zài jiāng gāo jiě pèi   fēi qióng yān shī 湿 huāng cūn   bèi chūn xiàn chóu shēn yíng fēng diǎn diǎn piāo hán fěn   chàng qiū niáng yàn xiù hén gèng guān qíng qīng xuán zhī   绿 shù chéng yīn