高阳台 落梅

清代 厉鹗
缟月啼香,青禽警瘦,遗环与恨俱飘。雪没鞋痕,何人为扫溪桥。 东风欲避层台远,禦风归、第一春销。恼相思、枝北枝南,冷梦迢迢。 山空记得吟疏影,拾参差片脑,自裹冰绡。湖水无声,流残旧怨新娇。 馀酸已在浓阴里,怕重屏、半萼难描。更堪他、消息经年,雨暮烟朝。
gǎo yuè xiāng   qīng qín jǐng shòu   huán hèn piāo xuě méi xié hén   rén wéi sǎo qiáo
dōng fēng céng tái yuǎn   fēng guī chūn xiāo nǎo xiāng zhī běi zhī nán   lěng mèng tiáo tiáo
shān kōng de yín shū yǐng   shí cēn piàn nǎo   guǒ bīng xiāo shuǐ shēng   liú cán jiù yuàn xīn jiāo
suān zài nóng yīn   zhòng píng bàn è nán miáo gèng kān xiāo xi jīng nián   yān cháo