高阳台 落梅

宋代 吴文英
宫粉雕痕,仙云堕影,无人野水荒湾。古石埋香,金沙锁骨连环。南楼不恨吹横笛,恨晓风、千里关山。半飘零,庭上黄昏,月冷阑干。 寿阳空理愁鸾。问谁调玉髓,暗补香瘢。细雨归鸿,孤山无限春寒。离魂难倩招清此,梦缟衣、解佩溪边。最愁人,啼鸟清明,叶底青圆。
gōng fěn diāo hén   xiān yún duò yǐng   rén shuǐ huāng wān shí mái xiāng   jīn shā suǒ lián huán nán lóu hèn chuī héng   hèn xiǎo fēng qiān guān shān bàn piāo líng   tíng shàng huáng hūn   yuè lěng lán gān
shòu 寿 yáng kōng chóu luán wèn shuí diào suǐ   àn xiāng bān guī hóng 鸿   shān xiàn chūn hán hún nán qiàn zhāo qīng   mèng gǎo jiě pèi biān zuì chóu rén   niǎo qīng míng   qīng yuán