高阳台(落梅)

宋代 李彭老
飘粉杯宽,盛香袖小,青青半掩苔痕。竹里遮寒,谁念灭尽芳云。么凤叫晚吹晴雪,料水空、烟冷西泠。感凋零。残缕遗钿,迤逦成尘。 东园曾趁花前约,记按筝筹酒,戏挽飞琼。环佩无声,草暗台榭春深。欲倩怨笛传清谱,怕断霞、难返吟魂。转消凝。点点随波,望极江亭。
piāo fěn bēi kuān   shèng xiāng xiù xiǎo   qīng qīng bàn yǎn tái hén zhú zhē hán   shuí niàn miè jǐn fāng yún me fèng jiào wǎn chuī qíng xuě   liào shuǐ kōng yān lěng 西 líng gǎn diāo líng cán diàn   chéng chén
dōng yuán céng chèn huā qián yuē   àn zhēng chóu jiǔ   wǎn fēi qióng huán pèi shēng   cǎo àn tái xiè chūn shēn qiàn yuàn chuán qīng   duàn xiá nán fǎn yín hún zhuǎn xiāo níng diǎn diǎn suí   wàng jiāng tíng