高阳台 寄越中诸友

宋代 周密
小雨分江,残寒迷浦,春容浅入蒹葭。雪霁空城,燕归何处人家。梦魂欲渡苍茫去,怕梦轻、还被愁遮。感流年,夜汐东还,冷照西斜。 萋萋望极王孙草,认云中烟树,鸥外春沙。白发青山,可怜相对苍华。归鸿自趁潮回去,笑倦游、犹是天涯。问东风,先到垂杨,后到梅花。
xiǎo fēn jiāng   cán hán   chūn róng qiǎn jiān jiā xuě kōng chéng   yàn guī chǔ rén jiā mèng hún cāng máng   mèng qīng hái bèi chóu zhē gǎn liú nián   dōng hái   lěng zhào 西 xié
wàng wáng sūn cǎo   rèn yún zhōng yān shù   ōu wài chūn shā bái qīng shān   lián xiāng duì cāng huá guī hóng 鸿 chèn cháo huí qu   xiào juàn yóu yóu shì tiān wèn dōng fēng   xiān dào chuí yáng   hòu dào méi huā