高阳台 和周草窗寄越中诸友韵

宋代 王沂孙
残雪庭阴,轻寒帘影,霏霏玉管春葭。小帖金泥,不知春在谁家。相思一夜窗前梦,奈个人、水隔天遮。但凄然,满树幽香,满地横斜。江南自是离愁苦,况游骢古道,归雁平沙。怎得银笺,殷勤与说年华。如今处处生芳草,纵凭高、不见天涯。更消他,几度东风,几度飞花。
cán xuě tíng yīn   qīng hán lián yǐng   fēi fēi guǎn chūn jiā xiǎo tiē jīn   zhī chūn zài shuí jiā xiāng chuāng qián mèng   nài rén shuǐ tiān zhē dàn rán   mǎn shù yōu xiāng   mǎn héng xié jiāng nán shì chóu   kuàng yóu cōng dào   guī yàn píng shā zěn de yín jiān   yīn qín shuō nián huá jīn chù chù shēng fāng cǎo   zòng píng gāo jiàn tiān gèng xiāo   dōng fēng   fēi huā