高阳台 过种山

宋代 吴文英
帆落回潮,人归故国,山椒感慨重游。弓折霜寒,机心已堕沙鸥。灯前宝剑清风断,正五湖、雨笠扁舟。最无情,岩上闲花,腥染春愁。当时白石苍松路,解勒回玉辇,雾掩山羞。木客歌阑,青春一梦荒丘。年年古苑西风到,雁怨啼、绿水葓秋。莫登临,几树残烟,西北高楼。
fān luò huí cháo   rén guī guó   shān jiāo gǎn kǎi zhòng yóu gōng zhé shuāng hán   xīn duò shā ōu dēng qián bǎo jiàn qīng fēng duàn   zhèng piān zhōu zuì qíng   yán shàng xián huā   xīng rǎn chūn chóu dāng shí bái shí cāng sōng   jiě lēi huí niǎn   yǎn shān xiū lán   qīng chūn mèng huāng qiū nián nián yuàn 西 fēng dào   yàn yuàn 绿 shuǐ hóng qiū dēng lín   shù cán yān   西 běi gāo lóu